Hiện tượng kỳ lạ đầy t:âm l:inh tại lễ tiễn đưa 2 mẹ con trong vụ th:ả:m á:n ở Tây Ninh: Trời xanh cũng khóc thương, ra đi quá o:a:n uổng
Hai nạn nhân trong vụ thảm án ở Tây Ninh đã được an táng tại phần đất của người thân ở Cà Mau.
Chiều 6-5, con đường nhỏ dẫn vào căn nhà của cha mẹ chị Đ.T.T. (32 tuổi) ở ấp Chống Mỹ, xã Năm Căn, tỉnh Cà Mau chật kín người. Họ đến không chỉ tiễn đưa, mà còn để sẻ chia nỗi đau với gia đình bà Ninh Thị Mười Sáu – người mẹ vừa mất đi con gái và đứa cháu ngoại mới 2 tháng tuổi.
Con đường dẫn vào nhà cha mẹ chị T. ở xã Năm Căn chật kín người dân và phương tiện
Trong căn nhà đơn sơ, tiếng khóc nghẹn không ngớt. Người anh trai tật nguyền của chị T. là ông Đoàn Văn Phát với đôi mắt đỏ hoe liên tục gọi tên em trong vô vọng. Nỗi đau mất người thân, không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn.
Người anh trai tật nguyền của chị T. liên tục khóc và gọi tên em gái
Chị T. rời quê đi làm công nhân từ khi mới 17 tuổi, người con gái hiếu thảo này đã chắt chiu từng đồng gửi về phụ giúp cha mẹ lo cho anh tật nguyền và em trai thơ dại. Gánh nặng mưu sinh đè nặng đôi vai nhưng chị T. chưa từng than vãn.
Cách đây 2 năm, chị T. kết hôn với Nguyễn Tấn Phú (ngụ ấp Kỳ Châu, xã Vĩnh Công, tỉnh Tây Ninh). Trong quá trình làm dâu, chị T. được cha mẹ chồng hết mực yêu thương.
Những tưởng đó sẽ là bến đỗ bình yên sau chuỗi ngày vất vả, nhưng bi kịch lại ập đến một cách tàn nhẫn. Chỉ 2 tháng sau khi sinh con trai đầu lòng, chị T. và đứa trẻ vô tội đã bị chính người chồng, người cha nhẫn tâm sát hại. Không dừng lại ở đó, Phú còn tấn công khiến cha mẹ ruột của mình bị thương vào trưa 3-5.
Chị T. và con trai 2 tháng tuổi được gia đình đưa đến địa điểm an táng
Hung tin bất ngờ ập đến, ông Đoàn Văn Long đã vội vã thuê xe vượt quãng đường dài lên tỉnh Tây Ninh để đưa con và cháu ngoại về quê lo hậu sự. Chuyến đi này không còn là hành trình đoàn tụ mà là cuộc đón nhận mất mát và đau thương.
Đám tang diễn ra trong không khí nặng trĩu. Một sinh linh chưa kịp biết đến cuộc đời, một người mẹ chưa kịp tận hưởng niềm hạnh phúc trọn vẹn thì phải dừng lại trong bi kịch. “Gia đình quyết định cho chị T. và con trai chung một quan tài vì cháu còn quá nhỏ. Cũng có thể đây là cách để T. và con luôn được ở bên nhau. Từ ngày T. mất, thằng Phát thường ngồi thẫn thờ bên cạnh quan tài em gái, quên cả ăn uống với ánh mắt đượm buồn” – một người dân chia sẻ.
Sau lễ an táng, nhiều người đã nán lại căn nhà nhỏ của bà Sáu để động viên và chia sẻ nỗi đau với gia đình. Thời gian có thể chữa lành vết thương nhưng nỗi đau mất người thân sẽ vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí của các thành viên trong gia đình chị T.






